XUÂN VỀ NHỚ MẸ

XUÂN VỀ NHỚ MẸ

Xuân về rồi con nhớ tết ngày xưa
Lất phất mưa phùn lon ton theo mẹ
Gánh hàng nhẹ mẹ bòn mót đung đưa
Chợ đã trưa sao còn đông người thế

Bế con lên ẵm bồng vào đủ ấm
Tiếng rì rầm giữa kẻ bán người mua
Cố cò cưa bán hàng xong cho nhẹ
Chút tiền lẻ mắt mẹ càng đăm chiêu

Biết bao nhiêu vật dụng cần mua sắm
Mẹ đắm mình trong hỗn độn chợ phiên
Con liên thiên đòi theo mẹ mua quà
Rồi òa khóc nhè nheo đòi đủ thứ

Biết sao chứ khi mắt mẹ nheo buồn
Luồn thật nhanh ôm quà con nũng nịu
Mẹ cũng chịu đành phải cố chiều thôi
Thời gian trôi trong lòng con đọng lại

Cứ mãi vậy đến chiều ba mươi tết
Hết ăn trộn nhiều ít nồi cơm không
Nhà đông người đến tết rồi đầm ấm
Tiếng nô đùa ầm ĩ lũ trẻ con

Mẹ lom khom bao món ngon để nấu
Dấu nỗi lo cả nhà cho ngon miệng
Cái đói rồi sẽ đợi đến tháng giêng
Nghiêng bồ thóc còn chẳng được bao nhiêu

Biết bao điều mẹ âm thầm lo lắng
con chẳng hiểu gì nhiều cứ ngây thơ
Để bây giờ mỗi lần trong giấc mơ
Nhớ về mẹ và cái tết ngày xưa

Ứa nước mắt mái đầu con điểm bạc
Lạc mẹ rồi vội vã mãi đi xa
Bát dưa cà theo con đến tận già
Cả gia đình nằm trọn trong trái tim

Con lặng im nhớ về ngày xưa ấy
Thấy dáng mẹ vẫn đung đưa gánh hàng
Thật bàng hoàng da diết nhớ mẹ yêu

Trần Thị Phượng

Gửi bình luận

Hãy là người đầu tiên bình luận cho bài viết này

avatar
wpDiscuz